Minh Nga
Chốn bình yên
Em xin được trở về chốn bình yên
Gục đầu khóc trong vòng tay của Mẹ
Khoảnh khắc đầu tiên cuộc đời con trẻ
Em chỉ thuộc về riêng mẹ mà thôi
Em trở về nơi tình Mẹ bị đánh rơi
Nơi không có anh, không buồn vui sướng khổ
Không khát khao, không chia ly, đổ vỡ
Chỉ không gian trong suốt một màu
Mẹ sẽ đặt bàn tay xoa nhè nhẹ nỗi đau
Đôi môi hôn thấm hết bao chua chát
Vuốt mái tóc bấy lâu phiêu bạt
Trả lại hình hài thánh thiện của em xưa.
Em trở về nguồn nước tuổi thơ
Gột sạch những tháng ngày ngụp lặn
Mẹ chẳng giận em đâu, mẹ thương em nhiểu lắm
Mẹ đón em về giữa lòng mẹ bao dung.