Nguyễn Ngọc Thiện
Không rõ
Vô tình
Em giấu giọt nước mắt,
trong nụ cười mênh mông.
Em giấu từng đợi chờ,
khi vui đùa vu vợ
Em giấu niềm nhớ,
dưới hiên trường xưa,
bên gốc phượng già.
Đã bay vào pha phôi (đa ...đa)
ĐK :
Những ngày tháng mộng ước,
nhưng nay đã xa tầm taỵ
Em giấu trang lưu bút, vào trí nhớ nhỏ nhoị
Những bạn cũ ngày ấy,
sao như cánh chim mù khơị
Em giấu bao thương nhớ,
trong trái tim dại khờ.