Trịnh Công Sơn
Không rõ
Em đi trong chiều
Em đi qua cầu có gió bay theo
Thổi bùng khăn tang trắng giữa khung trời
Em đi qua cầu có lá xôn xao
Một dòng sông sầu chở hồn thương đau
Em đi qua cầu chở chiều trên vai
Ngậm buồn trên môi trái tim đã hoài
Một người nằm xuống,
Một người nơi đây khôn nguôi
Một đời riêng ai mong ai .
Em đi qua cầu tiếng súng vang theo
Làng mạc quê hương có dáng buồn rầu
Em đi qua cầu có gió hiu hiu
Thổi lòng em ra đến mãi nơi nào